Cordis vừa nghe vừa đứng bên cạnh, tâm trạng phức tạp. Frappel đang sắp xếp kế hoạch quân sự tiếp theo, khiến cậu không khỏi cảm thán trước tốc độ làm việc của quân đoàn.
Từ Frappel trở xuống, khi mục tiêu cụ thể vừa được đặt ra, chỉ trong chốc lát, từng trùng đã nhận và nắm rõ phần nhiệm vụ của mình.
Điều quan trọng nhất là chiến lược khi đối mặt với đợt tinh thú triều lần sau. Từ nay về sau, khi tinh thú đã trở thành nguyên liệu nấu ăn của họ, dĩ nhiên không thể như trước, vừa thấy là bắn phá tan xác trong hai giây xóa sạch dấu vết.
Trước đây, khi tinh thú chưa có giá trị sử dụng, chỉ có hai cách xử lý: một là dùng pháo năng lượng, bắn tan xác đến mức không thể thu hồi; hai là giết gọn trong một đòn rồi mặc kệ chúng trôi nổi ngoài vũ trụ, để tự nhiên “tiêu hóa” chúng đi.
Nhưng dù cách nào thì cũng dễ gây ô nhiễm sinh học, vì để tránh tình huống đó, quân đoàn thường phải dọn dẹp chiến trường rất kỹ.
Thông thường, chỉ có quân thư hậu cần mới được phép “nhặt” lại xác tinh thú cấp trung hoặc cao về nghiên cứu.
Còn hiện tại, hễ ai đã từng ăn món làm từ tinh thú thì đều nhận ra giá trị của nó. Từ nay trở đi, khi đối mặt với tinh thú triều, bọn họ chỉ đơn giản là… thêm một chút việc thôi. Mà công việc này thì chẳng ai ghét cả, vì nó đồng nghĩa với việc được “mang món ngon về nhà”.
Ngoài ra, còn có việc mở rộng phạm vi tuần tra của quân đoàn, tăng cường thăm dò các tinh cầu thuộc khu vực quản hạt, đồng thời thúc đẩy liên hệ với các quân đoàn khác để từng bước thiết lập tuyến giao thương.
Tất cả đều quy về một mục tiêu, để có thêm nhiều món ngon hơn ăn vào miệng. Toàn thể quân thư nghe vậy đều thể hiện thái độ vô cùng tích cực.
Họ còn nhanh chóng thông qua một đề án mới gọi là “Tiêu chuẩn danh ngạch giải ngũ phục vụ quân đoàn Z11”. Theo đó, những quân thư không còn thích hợp ra chiến trường có thể chuyển sang phục vụ ở tuyến sau, đóng góp sức mình cho các nhà ăn.
Các bộ phận khác như Bộ Hậu Cần, viện nghiên cứu, viện quân y… đều có nhiệm vụ riêng, và kế hoạch cụ thể sẽ được truyền đạt sau.
Cordis, với tư cách trùng đứng ngoài quan sát, nhận ra trong suốt cuộc họp, hầu như chẳng có khoảng ngắt nào để họ phải do dự hay bàn bạc lâu. Mỗi trùng đều tiếp nhận nhiệm vụ của mình với tốc độ cực nhanh.
Đó chính là sức mạnh của quân thư, sự kỷ luật tuyệt đối, hành động như một thể thống nhất, hiệu suất hoàn hảo đến mức khiến trùng khác phải kinh ngạc.
Cordis nghe mà hơi choáng, tư tưởng bắt đầu trôi đi nơi khác. Cậu mở quang não ra, nhấn vào nhóm trò chuyện của các quân thư phụ bếp. Không biết ai gửi đầu tiên, nhưng khi cậu xem, đã thấy tràn ngập hình ảnh quân thư vui vẻ ăn uống ở nhà ăn.
Cậu không nhịn được mà mở từng tấm xem. Dù ngoại hình trùng nào cũng gần như giống nhau, nhưng ánh mắt sáng rực, dáng vẻ cúi đầu ăn cơm lại toát lên sự đẹp đẽ giản dị đến lạ thường, thật có một nét mộc mạc và chân thành.
Cordis thầm cảm thấy may mắn vì Frappel đã chọn đúng loại tinh thú mang về. Hai chủng được chọn đều là loại có thân hình lớn, hành động chậm chạp, sức chiến đấu yếu, rất thích hợp làm nguyên liệu.
Cậu nhìn qua cấu trúc thịt của chúng rồi so sánh với loại thịt mình quen thuộc, mới quyết định cách chế biến hôm nay.
Nếu không có sự chọn lọc đó, mà chỉ đơn thuần chia xác tinh thú ra nấu bừa, thì e rằng hôm nay cả đám chắc chắn chẳng có món gì ăn được.
“…Tiếp theo, chú ý theo dõi sát báo cáo kiểm tra sức khỏe.” Frappel nói câu tổng kết cuối cùng.
Toàn bộ quân thư trong phòng bếp nhỏ đều ngồi thẳng, tay phải giơ lên chào, khí thế nghiêm trang.
Cordis bị tiếng đồng thanh và động tác nhất loạt ấy làm giật mình, trong thoáng chốc không biết mình có nghe nhầm không.
Theo dõi kiểm tra sức khỏe… là vì tinh thú có thể gây hại cho Trùng tộc sao?
Theo lý mà nói, lẽ ra nên bắt đầu từ thử nghiệm liều lượng nhỏ rồi mới mở rộng ra, sao lại có cảm giác như bây giờ họ chuẩn bị đưa món tinh thú vào nhà ăn đại trà luôn vậy?
Cordis bất giác suy nghĩ, thì những quân thư nhận nhiệm vụ đã theo cấp bậc đứng dậy, chuẩn bị giải tán.
Họ chưa có cơ hội kéo gần quan hệ với Cordis, nên khi rời đi, không ít trùng vẫn lén đưa mắt liếc về phía cậu.
Bị đám quân thư vừa mới từ chiến trường trở về, khí thế còn chưa tiêu tan, đồng loạt nhìn chằm chằm như vậy, Cordis suýt nữa muốn lùi vào bếp trốn. May mà bọn họ di chuyển nhanh, chẳng mấy chốc đã rời khỏi phòng bếp nhỏ, để cậu không phải đứng tại chỗ lúng túng nghĩ xem nên chạy hay không.
Frappel quay sang nhìn Cordis: “Hôm nay vất vả rồi.”
“Đều là công việc của tôi thôi.” Cordis khiêm tốn đáp.
Nói xong, cậu chợt nhớ ra chuyện quan trọng hơn, mình vẫn đang chờ để hỏi Frappel về số tiền trong thẻ ngân hàng kia.
Cordis nhanh chóng hỏi: “Cái thẻ ngân hàng anh đưa tôi… sao trong đó lại có nhiều tiền như vậy? Tôi vừa xem qua, thấy nhiều tinh tệ đến mức nghi ngờ anh có chuyển nhầm hai lần không đấy.”
“Đương nhiên là không rồi,” Frappel khẽ cười, ánh mắt dịu lại. “Lô đậu đất làm đồ ăn vặt vừa được tung ra đã cực kỳ được hoan nghênh, sau đó còn liên tục nhận thêm vài đơn hàng lớn. Đậu đất rất dễ gieo trồng, hiện đã được trồng ở các tinh cầu thích hợp trong quân đoàn, không chỉ ở tinh cầu biên giới mà cả các tinh cầu khác có quân thư giải ngũ cũng đều được phân công làm việc. Họ chăm chỉ nên sản lượng rất cao. Nguyên liệu dồi dào, nên việc hoàn thành đơn hàng diễn ra rất nhanh.”
Mà công lao lớn nhất, không cần nói cũng biết, chính là Cordis.
Dù thế nào đi nữa, quân đoàn cũng nên trả phần lợi nhuận tương xứng cho cậu.
Frappel nói xong, không để Cordis kịp đáp lại, liền bổ sung thêm: “Cậu sắp xếp công việc ở nhà ăn căn cứ rất ổn. Có lẽ sau này cậu sẽ muốn thử làm thêm vài chuyện khác. Nếu cần dùng tài chính duy trì, tôi đã chuyển trước phần tinh tệ thuộc về cậu.”
Hiếm khi Frappel nói một hơi dài đến vậy. Cordis nghe xong, trong lòng như sóng cuộn, hồi lâu vẫn chưa lấy lại bình tĩnh.
Số tiền này đúng là cậu nên nhận, nhưng nếu phần của cậu đã nhiều đến thế, vậy quân đoàn bán lô sản phẩm chế biến từ đậu đất kia rốt cuộc lời tới mức nào?
Quả nhiên, đồ hiếm lạ luôn dễ sinh lợi nhuận lớn!
Cordis âm thầm khuyên bản thân chấp nhận hiện thực. Cậu không cần quá truy cứu xem quân đoàn kiếm được bao nhiêu, chỉ cần biết mình đã được chia phần thỏa đáng thế là đủ rồi.
Cordis có tiền rồi, trong đầu lập tức nghĩ đến việc xây một xưởng thực phẩm ở Z11 tinh, chuyên dùng để xử lý và gia công đậu đất, đưa các món như khoai nướng, khoai lát đến đó sản xuất hàng loạt. Sau đó, cậu còn muốn mở một nhà ăn thực thụ, nơi thật sự phục vụ mỹ thực.
Tuy rằng gia vị và nguyên liệu nấu ăn đều rất đắt, nhưng với dãy số dài trong thẻ kia, Cordis tin rằng dù chi phí hậu cần có cao đến đâu, cậu cũng có thể dễ dàng mua được bất kỳ nguyên liệu nào mình cần.
Có tiền thì nơi nào chẳng làm được. Ở một nơi được gọi là “sa mạc mỹ thực” như Z11 tinh, nếu cậu mở một nhà ăn đúng nghĩa, chắc chắn sẽ hái ra tiền.
Cordis tạm thời gác lại chuyện mở nhà hàng, trong mắt thoáng hiện nụ cười. Trong lòng cậu thầm cảm thán, trên đời này thật ra không có ai “không biết tiêu tiền”, chỉ là đa phần không có đủ để tiêu. Khi đã có tiền trong tay, những gì bị gọi là “mua sắm cuồng” căn bản không phải bệnh, mà là tự nhiên.
Ngay sau đó, Cordis lại nhận được một tin vui khác từ Frappel. Quân đoàn đang xây dựng một nhà xưởng sản xuất đồ ăn vặt, mục đích là để tăng thêm quân phí, cải thiện điều kiện sinh hoạt của toàn quân. Khi nguồn tài chính bắt đầu chảy trở lại, họ lập tức cử trùng đi thu mua một lô gia vị lớn.
Có gia vị, nhà ăn sẽ càng dễ làm ra nhiều món mỹ thực hơn. Dù giá gia vị đắt, nhưng chỉ cần dùng tiết kiệm, vẫn có thể thỉnh thoảng làm những món đặc biệt như thịt kho hay các món hầm cần gia vị thơm.
Việc này do Thượng tướng Manny đề xuất, khi ông biết tài chính đã hồi vốn, liền nhắc Frappel phải nhanh chóng bổ sung gia vị. Ngoài việc đảm bảo tiền cho Cordis, họ không quên món thịt kho mà cậu từng nấu khiến cả quân đoàn say mê.
Nếu thịt tinh thú có thể được làm thành món thịt kho ngon, lại có thể bảo tồn lâu, họ hoàn toàn có thể đóng hộp phân phát cho các quân thư trong quân đoàn như một loại phúc lợi.
Cordis vừa nghe đến chuyện sắp có gia vị, không nhịn được bật cười vui vẻ. Có gia vị rồi, các món ăn sẽ càng dễ làm hơn, hương vị cũng phong phú hơn nhiều. Vùng tinh vực này nguyên liệu không hề thiếu, chỉ là quá xa xôi, việc vận chuyển khó và đắt đỏ.
Giờ quân đoàn tự phái trùng ra ngoài chọn mua, vừa kiểm soát được chất lượng, vừa nắm chắc giá cả.
Cordis vui mừng ra mặt, cùng Frappel bàn bạc về tình hình hiện tại. Nguyên liệu đã có, các loại máy móc bên viện nghiên cứu cũng sắp hoàn thiện và có thể bắt đầu sản xuất hàng loạt. Họ lại chuẩn hóa quy trình xử lý nguyên liệu, gia vị cũng đang được bổ sung. Với đà này, nhà ăn của họ chắc chắn sẽ sớm đạt được “tự do mỹ thực”.
“Lại phiền anh sắp xếp nhóm quân thư như lần trước giúp tôi,” Cordis nói, vừa bẻ ngón tay tính toán vừa trình bày: “Trùng chuyên nghiệp nên làm việc chuyên nghiệp. Ai có sở trường xử lý nguyên liệu thì chia ra phụ trách phần đó. Ai nhạy với hương vị thì tập trung vào nấu nướng. À, còn phần mua sắm và kiểm soát thực phẩm sau đó cũng rất quan trọng, cần có vị trí chuyên trách.”
Frappel vẫn như thường lệ, hoàn toàn tán đồng với sự sắp xếp của cậu, chỉ gật đầu chấp thuận.
Thấy thế, Cordis bật cười. Trong lòng cậu, cảm xúc tràn đầy và những hình dung về tương lai dần ổn định lại.
Cậu nhớ Frappel và đám quân thư vừa rời đi đều là những trùng từ chiến trường trở về, có lẽ giờ nên sớm về nghỉ ngơi mới phải.
“Anh có mệt không? Về nghỉ chút đi,” Cordis nhỏ giọng nói.
Frappel cũng không từ chối sự quan tâm của cậu, chỉ khẽ gật đầu, đứng dậy chào rồi rời đi.
Nhìn theo bóng anh khuất dần, Cordis lại đi dạo quanh phòng bếp nhỏ, sai người máy quét dọn sạch sẽ toàn bộ nhà ăn, rồi mở giao diện điều chỉnh hệ thống học tập tối ưu, bảo đảm rằng lần sau khi nấu, người máy sẽ tự động làm sạch và sắp xếp lại gian bếp trước khi bắt đầu.
Sau đó, cậu gửi thông báo lên nhóm, gọi các quân thư phụ bếp quay lại phòng bếp nhỏ tập hợp sau khi hoàn tất phần việc ở từng nhà ăn.
Cordis đối với những quân thư đi theo mình học nghề rất hào phóng, cậu lại tự tay làm một món giống lúc trước để mọi người cùng nếm thử, rồi mới tuyên bố kế hoạch sắp xếp mới.
Tuy nhiên, cậu không lập tức chỉ định ai phải làm ở vị trí nào, mà để họ tự cân nhắc trước, rồi thông qua các bài khảo thí nội bộ để xác định chức trách chính thức.
Ví dụ, quân thư phụ trách cắt gọt phải đạt tiêu chuẩn dùng đao và mắt quan sát nhất định mới được làm ở bộ phận xử lý nguyên liệu; ai phụ trách nấu nướng thì món làm ra cũng phải đạt đến chuẩn vị nhất định mới được đảm nhiệm.
Còn những quân thư mới nhập học, dĩ nhiên vẫn phải bắt đầu từ vị trí trợ thủ, làm việc được giao, chờ hoàn thành đủ vòng luân phiên mới xác định nhiệm vụ lâu dài.
Riêng hai vị trí quan trọng nhất — phụ trách an toàn thực phẩm và kiểm soát tiêu chuẩn món ăn trong nhà ăn — Cordis đặc biệt thận trọng. Hai vị trí này đòi hỏi tay nghề nấu ăn vượt trội, cùng khả năng cảm nhận hương vị tinh tế hơn hẳn trùng bình thường.
Tạm thời, chỉ có chính Cordis tự mình giám sát phần này.
Những quân thư đi theo cậu học nghề, tuy bây giờ còn vụng về, nhưng hạn mức phát triển của họ thì khó mà đoán được, cậu nhất định phải giữ chắc tiêu chuẩn.
Những quân thư đầu tiên đi theo Cordis, khi nghe tin này thì vui mừng đến cực điểm. Từ khi theo cậu học nấu ăn, họ vẫn luôn lo không biết mình có đủ giỏi để ở lại quân đoàn hay không.
Trước đây, những quân thư ấy chỉ vì muốn được ở lại quân đoàn nên mới cố gắng học tập cho tốt. Nhưng từ khi tận mắt chứng kiến tay nghề Cordis, các nguyên liệu nấu ăn tầm thường có thể biến hóa thành những món ăn thần kỳ, khi lần lượt được nếm thử những món do chính tay mình làm ra — những món đậu đất thơm ngon hơn dịch dinh dưỡng không biết bao nhiêu lần — họ mới nhận ra bản thân cũng có thể biến những loại thịt dã thú bình thường, hay thậm chí là thịt tinh thú mà trước kia họ chưa từng nghĩ tới, thành những món mỹ vị.
Từ đó, họ hoàn toàn say mê tài năng nấu nướng kỳ diệu của Cordis, và hiện giờ thứ họ sợ nhất chính là không còn được làm việc ở nhà ăn nữa.
Giờ nghe Cordis nói rằng họ có thể tiếp tục đi theo cậu học tập, cả đám đều vô cùng mừng rỡ.
Những quân thư mới gia nhập trong thời gian gần đây thì chỉ biết ngạc nhiên, không hiểu tại sao thứ đậu đất từng dùng để nấu rượu Lam Thuẫn lại có thể trở thành những món ăn ngon như khoai nướng, khoai chiên hay canh đậm vị. Đến khi được bước chân vào phòng bếp, họ mới phát hiện ra, còn biết bao hương vị kỳ diệu khác đang chờ họ khám phá!
Làm việc ở nhà ăn không chỉ giúp họ học được một kỹ năng mới quý giá, mà sức hấp dẫn lớn nhất chính là sau khi học thành nghề, họ có thể tự tay nấu những món ngon đó cho chính mình bất cứ lúc nào.
Đặc biệt là hôm nay, khi thấy quân đoàn đã sở hữu những máy móc có thể xử lý tinh thú thành nguyên liệu ăn được, họ càng thêm phấn khích. Từ nay về sau, nguồn nguyên liệu nấu ăn cũng chẳng còn là nỗi lo.
Được ăn món Cordis nấu, lại nghe cậu nói về kế hoạch và hướng phát triển sắp tới, đám học đồ mới càng thêm kích động.
Họ thầm thề phải nỗ lực học tập, cố gắng được giữ lại trong nhà ăn, và nếu có thể tiếp tục được ăn những món do Trung úy Cordis tự tay làm thì đúng là hạnh phúc nhất!
Cordis nhìn nhóm quân thư phấn khởi đến mức mắt sáng rực, trong lòng cũng không giấu được chút tự hào. Có vẻ như về phương diện quản lý nhân lực, cậu quả thật đã có tiến bộ.
Cậu nhanh chóng tính toán xong kế hoạch tiếp theo, rồi phất tay ra hiệu cho mọi người trở lại vị trí làm việc. Sau trận chiến, Frappel đã sớm gửi xuống một đợt nguyên liệu tinh thú mới cho họ, bên quân thư hậu cần đang bận rộn xử lý, chắc chắn sắp tới sẽ còn gửi thêm nhiều hơn nữa.
Bên phía Cordis cũng phải tích cực phối hợp với viện nghiên cứu, chuẩn hóa toàn bộ quy trình: từ việc đưa tinh thú qua máy móc xử lý an toàn, đến khâu lấy máu, cắt tách, phân loại và bảo quản tươi.
Còn bản thân cậu thì đang suy nghĩ cho thực đơn kế tiếp. Trước đây chỉ với đậu đất, cậu đã có thể làm ra đủ món ngon. Giờ nguyên liệu phong phú hơn, Cordis càng muốn dạy cho các đầu bếp và học đồ ở nhà ăn thật tốt, mục tiêu là trong một tuần có thể phục vụ một thực đơn không trùng món nào.
Để sớm đến một ngày, các bạn bè ở khắp tinh vực cũng có thể được thưởng thức trọn vẹn niềm vui mà mỹ thực mang lại.